
Ngày xưa có hai vợ chồng một nhà nghèo đói nọ, có một đứa con, chừng mười một, mười hai tuổi nhưng thông minh lanh lợi hơn người.
một năm trước
252 lượt xem

Xưa, có một người đàn bà làm nghề dệt vải. Nàng bản tính thông minh tháo vát, nhưng lấy phải người chồng đần độn không làm được nghề gì nên thân. Một hôm, vợ đưa cho chồng mấy tấm vải bảo mang ra chợ bán. Vợ dặn: – “Nếu không được bốn quan mỗi tấm thì đừng có bán, nghe!”
một năm trước
271 lượt xem

Ở làng kia, có một người đàn bà rất chăm làm. Từ mờ sáng, khi chim Mơ lang vừa cất tiếng hót thì đã thấy bà rời làng lên nương rồi. Bà cặm cụi làm việc cho đến khi ngôi sao Bắc đẩu lấp lánh trên trời cao mới lại trở về làng.
một năm trước
265 lượt xem

Ngày xưa có một ông già góa vợ họ Lê. Nhà ông tiền kho bạc đụn không sao tiêu hết. Nhưng ông lại không có con trai, chỉ sinh độc một mụn con gái, lớn lên, gả cho một anh chàng con nhà gia thế trong vùng.
một năm trước
257 lượt xem

Ngày xưa, có một ông quan thừa tướng sinh được người con gái tên là Mỵ Nương, nhan sắc tuyệt trần. Nàng ở cấm cung trong ngôi lầu cạnh bờ sông.

Ngày xưa, có hai vợ chồng nông dân hiếm hoi, cầu Trời khấn Phật mãi người vợ mới có thai, nhưng đến khi sinh ra, không phải là người mà lại là một con cóc.
một năm trước
306 lượt xem

Mạc Đĩnh Chi (1272 – 1346), người xã Lũng động, huyện Chí Linh, nay là thôn Lũng động, xã Nam Tân, huyện Nam Sách, tỉnh hải Dương.
một năm trước
212 lượt xem

“Bách nghệ khôi hài”, một trò vui đầu xuân có gốc từ thời Hùng Vương. Chuyện kể rằng: Mỵ nương Ngọc Hoa sau khi lấy Sơn Tinh, ở núi Tản được ít lâu thì về với bố mẹ ở thành Phong Châu. Ba năm sau vẫn chưa trở lại với chồng, Tản Viên phải về thành Phong Châu xin vua cha cho đón nàng về.
một năm trước
282 lượt xem
Truyện dân gian là một thể loại văn học truyền miệng được lưu truyền từ đời này sang đời khác trong nhân dân. Đây là một phần không thể thiếu trong kho tàng văn hóa tinh thần của mỗi dân tộc, phản ánh thế giới quan, nhân sinh quan và trí tuệ của ông cha ta từ ngàn xưa. Truyện dân gian không chỉ mang tính giải trí, mà còn chứa đựng những bài học đạo đức, kinh nghiệm sống quý báu và niềm tin tâm linh sâu sắc.
Kho tàng truyện dân gian vô cùng phong phú, được chia thành nhiều thể loại khác nhau như:
Truyện cổ tích: kể về số phận của những con người bình thường, yếu thế nhưng có phẩm chất tốt đẹp, thường được trợ giúp bởi yếu tố kỳ ảo như Tiên, Thần, Phép thuật... Ví dụ: Tấm Cám, Cây khế, Sọ Dừa.
Truyện ngụ ngôn: sử dụng hình ảnh con vật, đồ vật... để ẩn dụ và rút ra bài học đạo đức. Ví dụ: Ếch ngồi đáy giếng, Thầy bói xem voi.
Truyện cười: mang tính châm biếm nhẹ nhàng hoặc sâu cay, thể hiện sự thông minh, hóm hỉnh của nhân dân trong việc phê phán xã hội. Ví dụ: Làng kia có một ông trạng, Trạng Quỳnh.
Truyện truyền thuyết: gắn với các nhân vật lịch sử hoặc sự kiện có thật, nhưng được thần thoại hóa. Ví dụ: Sơn Tinh – Thủy Tinh, Thánh Gióng, Âu Cơ – Lạc Long Quân.
Truyện thần thoại: phản ánh quan niệm về vũ trụ, nguồn gốc loài người và các hiện tượng tự nhiên. Ví dụ: Truyền thuyết về bà Nữ Oa vá trời, thần Trụ Trời.
Truyện dân gian có vai trò quan trọng trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc. Thông qua các nhân vật, cốt truyện, hình ảnh biểu tượng và tình tiết, truyện dân gian truyền tải những giá trị đạo đức, lối sống nhân văn, tinh thần yêu nước và sự đấu tranh vì công lý.
Bên cạnh đó, truyện dân gian còn giúp trẻ em rèn luyện tư duy, phát triển trí tưởng tượng và học cách phân biệt đúng – sai một cách tự nhiên. Đây cũng là nguồn cảm hứng dồi dào cho các tác phẩm nghệ thuật hiện đại như phim ảnh, truyện tranh, game hay sân khấu.
Hiểu rõ truyện dân gian là gì chính là bước đầu để ta biết trân trọng hơn những giá trị truyền thống của dân tộc. Dù thời đại có thay đổi, nhưng những câu chuyện được ông bà ta kể lại vẫn giữ nguyên sức sống bền bỉ, trở thành di sản văn hóa phi vật thể cần được gìn giữ và phát huy. Hãy cùng nhau lan tỏa những câu chuyện ấy đến thế hệ mai sau!
