
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, có một bà mẹ tính tình hiền lành như cục đất. Bà luôn chăm chỉ làm ăn nhưng vẫn nghèo. Sống một thân một mình, bà buồn lắm. Nhiều lần bà cầu nguyện giàng cho bà một đứa con để sớm hôm tuổi già.
một năm trước
240 lượt xem

“Bách nghệ khôi hài”, một trò vui đầu xuân có gốc từ thời Hùng Vương. Chuyện kể rằng: Mỵ nương Ngọc Hoa sau khi lấy Sơn Tinh, ở núi Tản được ít lâu thì về với bố mẹ ở thành Phong Châu. Ba năm sau vẫn chưa trở lại với chồng, Tản Viên phải về thành Phong Châu xin vua cha cho đón nàng về.
một năm trước
283 lượt xem

Một ông quan vào quán ngồi bệ vệ lắm, Quỳnh giả làm học trò xác, mon men đến đứng bên, hễ thấy quan ăn miếng trầu nào nhả bã ra thì lại cúi xuống nhặt.
một năm trước
279 lượt xem

Ngày xưa, có một nhà làm nghề buôn bán, gian tham chế ra một cái cân cán rỗng, trong đổ thủy ngân, hai đầu bịt đồng, không ai biết. Khi cân hàng bán cho người ta thì dốc cán về đằng móc, còn khi cân hàng mua của ai thì dốc cán cân về đằng quả. Như vậy một cái cân vừa nặng vừa nhẹ được, và bao giờ phần lợi cũng về mình.

Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. Đền Sòng quê ông là nơi thờ Bà Chúa Liễu nổi tiếng rất linh thiên, không ai là không kinh sợ. Chúa Liễu có nhiều ruộng và bà cũng cho cấy rẽ để lấy lợi.
một năm trước
247 lượt xem

Anh nào cũng nhìn ngơ ngác, thấy bóng đầu Quỳnh ở vách to bằng cái bồ thật. Lũ trẻ biết Quỳnh xỏ, quay ra bắt Quỳnh làm kiệu đền, Quỳnh chạy vào buồng, đóng cửa lại rồi kêu ầm lên. Ông bố tưởng lũ trẻ đánh nhau, liền cầm roi chạy ra, lũ trẻ chạy tán loạn.
một năm trước
379 lượt xem

Đây là một chú chuột nhắt. Một chú Chuột Nhắt còn trẻ. Tuy vậy, cứ thực sự thì diện mạo của chú cũng chẳng có vẻ mĩ miều gì mấy. Đó là tôi còn nể Chuột Nhắt mà giới thiệu với bạn đọc thế, chứ thẳng thừng ra nhiều họ Chuột khác thường thốt ra những giọng có ý khinh bỉ cười cợt Chuột Nhắt lắm.

Ngày xưa, trong một hang núi nọ có một con mãng xà. Đầu nó to bằng cái chum, trên đầu có mào đỏ, hai mắt như hai quả quýt, thân dài hơn trượng. Nó đi đến đâu là cuốn thành bão đến đấy, cây cối đổ rào rào, bụi bốc mù mịt.
một năm trước
266 lượt xem
Truyện dân gian là một thể loại văn học truyền miệng được lưu truyền từ đời này sang đời khác trong nhân dân. Đây là một phần không thể thiếu trong kho tàng văn hóa tinh thần của mỗi dân tộc, phản ánh thế giới quan, nhân sinh quan và trí tuệ của ông cha ta từ ngàn xưa. Truyện dân gian không chỉ mang tính giải trí, mà còn chứa đựng những bài học đạo đức, kinh nghiệm sống quý báu và niềm tin tâm linh sâu sắc.
Kho tàng truyện dân gian vô cùng phong phú, được chia thành nhiều thể loại khác nhau như:
Truyện cổ tích: kể về số phận của những con người bình thường, yếu thế nhưng có phẩm chất tốt đẹp, thường được trợ giúp bởi yếu tố kỳ ảo như Tiên, Thần, Phép thuật... Ví dụ: Tấm Cám, Cây khế, Sọ Dừa.
Truyện ngụ ngôn: sử dụng hình ảnh con vật, đồ vật... để ẩn dụ và rút ra bài học đạo đức. Ví dụ: Ếch ngồi đáy giếng, Thầy bói xem voi.
Truyện cười: mang tính châm biếm nhẹ nhàng hoặc sâu cay, thể hiện sự thông minh, hóm hỉnh của nhân dân trong việc phê phán xã hội. Ví dụ: Làng kia có một ông trạng, Trạng Quỳnh.
Truyện truyền thuyết: gắn với các nhân vật lịch sử hoặc sự kiện có thật, nhưng được thần thoại hóa. Ví dụ: Sơn Tinh – Thủy Tinh, Thánh Gióng, Âu Cơ – Lạc Long Quân.
Truyện thần thoại: phản ánh quan niệm về vũ trụ, nguồn gốc loài người và các hiện tượng tự nhiên. Ví dụ: Truyền thuyết về bà Nữ Oa vá trời, thần Trụ Trời.
Truyện dân gian có vai trò quan trọng trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc. Thông qua các nhân vật, cốt truyện, hình ảnh biểu tượng và tình tiết, truyện dân gian truyền tải những giá trị đạo đức, lối sống nhân văn, tinh thần yêu nước và sự đấu tranh vì công lý.
Bên cạnh đó, truyện dân gian còn giúp trẻ em rèn luyện tư duy, phát triển trí tưởng tượng và học cách phân biệt đúng – sai một cách tự nhiên. Đây cũng là nguồn cảm hứng dồi dào cho các tác phẩm nghệ thuật hiện đại như phim ảnh, truyện tranh, game hay sân khấu.
Hiểu rõ truyện dân gian là gì chính là bước đầu để ta biết trân trọng hơn những giá trị truyền thống của dân tộc. Dù thời đại có thay đổi, nhưng những câu chuyện được ông bà ta kể lại vẫn giữ nguyên sức sống bền bỉ, trở thành di sản văn hóa phi vật thể cần được gìn giữ và phát huy. Hãy cùng nhau lan tỏa những câu chuyện ấy đến thế hệ mai sau!
